Vậy là đã 400 ngày kể từ quả đi phép dài hơi và bất ngờ nhất cuộc đời của mình và mặc dù mình không (hoàn toàn) là một tuýp homey person, phải công nhận là cột mốc làm mình nhớ nhà rất nhiều.
Trước đây mình ít khi nhớ nhà, suy cho cùng, có gì phải nhớ khi nhà là một nơi (phải thừa nhận rằng) là buồn chán trong một nhịp sống nhanh mà mình có? Nhà là một nơi về sau một ngày làm việc quá mệt, khi nồng độ cồn trong hơi thở đã đạt mức dưới say xỉn trên tỉnh táo, bạn tìm về cái giường êm ấm, làm một giấc để rồi sáng hôm sau lại tiếp tục đi làm. Nhà là một sáng thứ 7 không phải đi làm, nằm dài mở một playlist nhạc đồng quê êm đềm rồi đọc sách. Nhà chỉ là một căn phòng nhỏ 5x3,5m trên lầu 2 mà mình thấy thoải mái, an toàn và nhiều lúc là được sống hết phần con người bên trong mà mình không thoải mái thể hiện ra cho thế giới. Khi đạt mốc 100 ngày đầu, mình nhớ nhà theo định nghĩa này, nặng tính vật chất.
Mốc 300 ngày đến vào khoảng dịp Tết, khoảng thời gian thoải mái nhưng buồn khi lớp lính trước xuất ngũ bỏ lại tụi mình một mình, nóng lòng chờ lớp sau vào để "thấy ngày về". Thời điểm nửa chặng đường này, mình đã có một mindset biến đổi rất nhiều so với những ngày đầu. Vừa tận hưởng việc không nghĩ gì nhiều (thứ mà, thề, ngoài xã hội mình không thể làm nổi, ai lại không lo âu, ngủ và chơi suốt ngày khi tốt nghiệp đại học rồi ở cái tuổi 25 chưa làm đến mức lương 30tr để có thể l.... đơn giản lúc ấy là c*c nghĩ nhiều quá mệt, ngủ cái. Lúc trống vắng thế hệ trước này, làm mình nhận ra rằng, mình nhớ cảm giác thân thuộc CÓ ĐƯỢC VỚI NHỮNG CON NGƯỜI KHÁC ở ngoài: nhớ Tím, nhớ Trân, nhớ gia đình thông qua những hành động diễn ra trong các nơi chốn. Những hoạt động ý nghĩa với những con người mình coi trong trong một không gian thân quen nó mới cấu thành đủ ý nghĩa home với mình, cầu kì vcl.
Mốc 400, tổng hợp lại được bài học này, nhưng chắc cũng như mốc 500, 600 và 700: tìm được bí kíp trong khu du lịch rồi, chỉ mong được về, để áp dụng võ công mới học được vào đời sống. Take me home duma Country Roads. 😂